Trăng đã mẻ từ hoàng hôn hội ý
Cuối tương phùng là phún lửa biệy ly
Có đ̀iên dại thì cũng là gỉa bộ
Vì trót tin lời
hứa cuội lâm ly
Khi em giảng tình yêu là cứ bước
Anh đau lòng muôn thủa gặm con trăng
Em xe cộ mà anh
thì chạy bộ
Một chiều thôi mà khoảng cách dài ngoằng
Tóc đổ dài anh biến thành tiền sử
Rượi rũ ra một khúc khỉu sầu đông
Đám đông í em lẫn vào sao vội
Anh xé lời kiếm mãi chỉ thấy không
Có một đồng anh mua hai bánh tét
Đôi chân vào thị phố kiếm tặng em
Ôi đèn đóm quay tâm anh loạn động
Chỉ tìm ra tiếng nước chẩy vào đêm
Bốn góc phố mòn đũng quần ngồi đợi
Một chiều tan kéo đến tận muôn trùng
Chắc aỏ giác chợt anh nhìn ra bóng
Lướt em qua dáng
hồ điệp chưa từng
Trăng còn mẻ vì nghìn năm huyễn mộng
Có đầu thai làm chiếc lá nghe em
Để em giảng
tình yêu là không bước
Một tương phùng
rơi xuống hạt sương đêm
No comments:
Post a Comment