Con trâu gìa chiều nhớ
chiếc dép
Nhớ áo dài nhớ tóc cô tiên
Nhớ thiền trượng đập
đầu vỗ đít
Nhớ tiếng cười tiếng
nói vô duyên
Nhớ phương nam bây giờ
nơi đâu
Chiều di cư bước ngang
cánh đồng
Bay trắng xóa mầu bông
lau sậy
Nhỏ hai hàng xuống
chốn mênh mông
Tiếng kinh tụng hoàng
hôn còn ấ́m
Nhớ áo thầy che những
ngày mưa
Nghe tiếng guốc nhớ cây
nhớ lá
Hồn rưng rưng mở gói
ngày xưa
Hôm lẫm liệt theo thầy
xuống núi
Rồi ngao du hát phương
nam hành
Giờ da nhăn ủ trầm
hương gió
Nhớ đời xưa giầy cỏ chiếu manh
Hồn tráng sỹ sương phơi
cỏ mục
Tâm từ bi đaọ sỹ nửa
mùa
Chú tiểu cũng thôi
buồn cắt tóc
Em đời xưa cũng đã
gì̀a nua
Bay chiếc lá bay bay
hạt bụi
Bụi bay về hay mới là
đi
Quán cũng vắng bình
trà lạnh nguội
Chiều phai như mầu chữ
cổ thi
Về nam phương ở đâu đi
đâu
Giọng trầm kinh chiều
bay gió thốc
Bước lúc ngã buồn
không đứng dậy
Mở gói xưa tiếng khóc
uà ra
No comments:
Post a Comment